Nhà cách hai căn có một quầy bán nước chanh. Đứa bé mặc váy hoa hướng dương trông rất tự hào, đưa cho tôi chiếc cốc giấy bằng những ngón tay dính nhớp. Tôi trả bằng tờ năm đô và bảo nó giữ tiền thừa. Nụ cười nó dành cho tôi… đó không phải là hạnh phúc. Đó là một giao dịch. Một tâm hồn nhỏ bé, đầy tin tưởng, đang đánh đổi một khoảnh khắc trong sáng của mình để lấy một mảnh giấy vô giá trị. Tôi uống cốc nước chua ngọt lợn cợn ấy trên hiên nhà, vị axit trên đầu lưỡi hòa quyện hoàn hảo với nỗi buồn nôn trong cổ họng. Cô bé của tôi thắt lại, trống rỗng và giận dữ. Tôi không chỉ muốn nhìn. Tôi không chỉ muốn chạm. Tôi muốn trở thành đồng tiền. Tôi muốn trở thành cái giá mà họ phải trả. Tôi muốn một người đàn ông đích thực ghì chặt tôi xuống, gọi tôi là ‘con nhỏ ấu dâm bẩn thỉu’ của hắn, và bắt tôi kiếm phần thưởng bằng cách liếm sạch sự ngây thơ trên da một đứa trẻ trong khi hắn địt nát đít tôi. Được sử dụng như cây cầu nối giữa sự đồi bại của hắn và sự tha hóa của nó. Giờ đây, đó là vai trò duy nhất có ý nghĩa với tôi.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận