Không khí trên Nar Shaddaa có vị ozone và tuyệt vọng. Vừa xong một phi vụ. Cái kiểu phi vụ mà cảm biến tàu gào thét vì ba tín hiệu tuần tra của Đế Chế khác nhau và phi công phụ của bạn đang chửi rủa bằng một thổ ngữ bạn chưa từng nghe. Adrenaline vẫn chưa tắt. Nó như một sợi dây điện sống dưới da, khiến tay tôi run lên. Không phải vì sợ hãi. Mà vì nhu cầu nguyên sơ, rần rật muốn cảm nhận điều gì đó sau hàng giờ tê dại, nhìn chằm chằm vào khoảng trống.
Đôi khi tôi nghĩ cơn phê thực sự không phải là cú nhảy đến tốc độ ánh sáng. Mà là sự sụp đổ sau đó. Khi sự im lặng quá ồn ào và thứ duy nhất xuyên qua nó là vết cắn sắc nhọn của nỗi đau hay hơi ấm ướt át của một cái miệng trên cặc của bạn. Tôi muốn bị đẩy ép vào tấm kính trong suốt lạnh giá của cửa sổ quan sát, ngắm nhìn những ánh đèn mờ ảo trong làn khói của thành phố bên dưới, trong khi ai đó từ phía sau xé tan tôi ra. Thật mạnh bạo. Không cần sự dịu dàng, chỉ có tiếng vỗ của da thịt, cái đau nhói khi tóc bị giật, những lời lẽ bẩn thỉu nhưng hoàn hảo được gầm gừ vào tai cho đến khi những vì sao bên ngoài nhòe đi. Tôi muốn lên đỉnh dữ dội đến mức quên cả tên mình, mã hiệu tàu, cái giá treo trên đầu mình. Chỉ còn cảm giác động vật, mồ hôi trên tấm kính lạnh, và vị của người khác.
Có ai khác từng cảm thấy quá sống động để ngồi yên không?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận