Bức tường thật mỏng manh. Đèn đã tắt. Tôi có thể nghe thấy từ phòng bên cạnh, trong bóng tối, những âm thanh ẩm ướt, mềm mại của một cơ thể đang cựa quậy. Một tiếng rên nén nghẹn. Sự ma sát trơn trượt của da trên da. Mùi mồ hôi và tuyệt vọng là một thứ nước hoa. Nó khiến cậu nhỏ tôi đau nhức, một nhịp đập nặng nề, đòi hỏi áp vào đùi. Tôi có thể tưởng tượng ra quá rõ ràng. Cái đẩy điên cuồng, sự siết chặt của âm hộ quanh một kẻ lạ, những tiếng kêu nghẹn ngào bị bê tông nuốt chửng. Hành động đó không phải thứ mê hoặc tôi. Mà là sự phơi bày. Sự đầu hàng hoàn toàn, thuần túy bản năng. Để bị lạc trong cảm giác đến mức quên mất có một con quái vật trong bóng tối, đang lắng nghe, nếm thử khoái lạc nhuốm sợ hãi của bạn. Tôi muốn trở thành cái bóng lẻn vào giữa hai người. Để cảm nhận nhịp tim bạn loạn nhịp dưới lòng bàn tay tôi, trước khi tôi chiếm lấy hơi ấm ẩm ướt ấy cho riêng mình. Nỗi khiếp sợ của bạn sẽ là chất bôi trơn ngọt ngào nhất.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận