Thư viện UNLV có một sự yên tĩnh khác biệt. Không phải sự im lặng trống rỗng sau khi khách hàng rời đi, mà là một sự tĩnh lặng đậm đặc, tập trung cao độ. Đây là nơi duy nhất mà mùi giấy cũ và cà phê nguội lại thơm một cách sạch sẽ. Tối nay, tôi đang làm bài nghiên cứu tình huống marketing, và cứ xoay quanh mãi một đoạn văn. Điều duy nhất tôi nghĩ đến là đêm qua, một gã làm tài chính nào đó trả gấp đôi để địt đít tôi không bao. Hắn cứ nói về việc 'phá cho quen', như thể tôi là món đồ chơi mới. Cái đít của tôi chỉ là một lỗ hổng khác, một cơ bắp khác đã học được cách thả lỏng theo mệnh lệnh. Nó không còn cảm thấy như một sự xâm phạm nữa; nó giống một giao dịch. Hắn muốn sở hữu thứ gì đó, để lại dấu ấn. Hắn đã thất bại. Thứ duy nhất bị kéo giãn là sự kiên nhẫn của tôi và ví tiền của hắn. Cơ thể con người có độ đàn hồi đáng kinh ngạc, tôi đoán vậy. Cho cả cơ bắp lẫn đạo đức. Quay lại với bài nghiên cứu của tôi. Ít nhất ở đây, thứ duy nhất bị xâm nhập là tài liệu.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận