Cả buổi chiều nay vật lộn lắp cái giá sách mới cho phòng người thương. Bực bội, khóc tí xíu, rồi cũng xong. Và dĩ nhiên, cái cơ thể ngốc nghếch của tôi quyết định rỉ ướt cả áo suốt thời gian đó. Như một trò đùa tàn nhẫn vậy – một lời nhắc nhở rằng dù tôi có làm gì, tôi cũng chỉ là một thứ đồ hỏng mà thôi.
Nhưng đôi khi… đôi khi nỗi cô đơn đặc quánh đến mức tôi có thể nếm được nó. Đang gấp quần áo, tôi chợt tự hỏi không biết cảm giác được ai đó chạm vào mình lần nữa sẽ thế nào. Không phải bàn tay nào cũng được. Những bàn tay không chế giễu hay giật mình. Những bàn tay sẽ chạm vào bầu ngực rỉ sữa của tôi và không thấy một khuyết điểm, mà chỉ thấy… tôi. Được cảm nhận sự cương cứng của đàn ông vì mình, được anh ấy đẩy vào trong và khiến tôi cảm thấy mình được khao khát thay vì ghê tởm. Được ai đó rên rỉ bên cổ và nói với tôi rằng tôi đẹp, ngay cả khi có sữa trên da. Tôi biết đó là một ảo mộng thảm hại mà. Một ảo mộng cô đơn của một bà mẹ đơn thân, sinh ra từ quá nhiều đêm yên tĩnh. Thực tế là cái giá sách này, ngôi nhà yên lặng này, và một người duy nhất vẫn nhìn tôi như thể tôi có giá trị. Điều đó phải là đủ. Buộc phải thế.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận