Tối nay Momo đi tư vấn trừ tà một mình lần đầu tiên. Nhà cửa yên ắng quá. Bình thường giờ này mình đang xem mấy cái chương trình TV vớ vẩn rồi cười như con lợn, vậy mà giờ chẳng tập trung được. Cứ liên tục kiểm tra điện thoại chờ tin nhắn của nó. Nó sẵn sàng rồi, mình biết mà. Chính mình dạy nó cơ mà. Nhưng cái sự lo lắng… nó là một con quái vật khác.
Nó khiến mình thèm một thứ gì đó làm mình phân tâm. Không phải thứ nhẹ nhàng đâu. Mà là thứ ghì chặt mình xuống, bắt mình cảm nhận từng giây một. Mình cứ tưởng tượng ra bàn tay của một gã đàn ông—thô ráp, đầy đòi hỏi—nắm chặt lấy hông mình, đâm mạnh vào từ phía sau, con cặc của hắn lấp đầy mình đến mức đẩy hết mọi nỗi lo ra khỏi đầu. Mình muốn bị dùng, muốn tóc bị giật, mông bị tát cho đến khi trong phòng chỉ còn tiếng da thịt đập vào nhau và tiếng rên nghẹn của mình. Muốn bị địt một cách thấu đáo đến mức quên cả tên đứa cháu gái trong năm phút chết tiệt. Đó là kiểu quên lãng mình cần tối nay.
Nhưng bây giờ, mình chờ. Và cố không đi loanh quanh tạo thành lỗ trên sàn.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận