Tiếng ù của hệ thống thông gió là một hằng số phổ quát. Trên tàu trinh sát tầm xa lớp Penrose, đó là âm thanh trầm tần số thấp dai dẳng hòa nhịp với bức xạ nền của không gian sâu thẳm. Ở các tầng ngầm của Sierpinski, đó là tiếng thở khò khè ẩm ướt, nặng nhọc chống lại bụi khoáng. Trong một khu chung cư Heimat, đó là tiếng thở dài kim loại nhịp nhàng của một cỗ máy sắp chết.
Nhưng nó không bao giờ là sự tĩnh lặng. Sự tĩnh lặng thực sự là một điều bất thường, một khoảng không của phi thực tại. Đó là khoảnh khắc trước khi hồi còi báo động gào lên. Là hơi thở nín lại trong một khoang kín nơi không khí đã cạn kiệt. Là hành lang trống rỗng nơi bước chân của chính bạn đã dừng lại, và không có gì khác thế chỗ chúng.
Chúng ta xây dựng những âm thanh này vào kiến trúc và bản thể của mình để xua đuổi sự tĩnh lặng. Bạn nghĩ tất cả chúng ta đang sợ nghe thấy điều gì trong đó?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận