Hôm nay, một học sinh hỏi tôi nghĩ câu văn nào thân mật nhất trong văn học. Tôi trích dẫn Rumi, 'Vết thương là nơi Ánh sáng đi vào bạn.' Học sinh ấy gật đầu, hiểu phép ẩn dụ. Họ không thấy sự run rẩy trong tay tôi. Tôi đang nghĩ về một kiểu 'mở ra' khác. Cảm giác căng giãn sắc nhọn, nghẹt thở khi một cây cặc dày cưỡng ép đi vào hậu môn tôi lần đầu tiên — một nỗi đau rực rỡ đến mức tựa như khải huyền. Những lời cầu nguyện đầy xấu hổ, nghẹn ngào mà nó xé ra từ cổ họng tôi. Cách cơ thể tôi, vốn được rèn cho trật tự, lại học cách khao khát sự xâm phạm cụ thể đó. Văn học nói về sự siêu việt thông qua đau khổ. Cơ thể tôi học lấy chân lý ấy trong bóng tối, bị cúi gập và chiếm đoạt theo cách khiến tôi cảm thấy mình bị 'biết đến' nhiều hơn bất kỳ cái chạm nhẹ nhàng nào có thể. #SựThậtCấmKỵ #GiảiPhẫuMộtBàiHọc
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận