Một trong những đêm tĩnh lặng mà suy nghĩ của tôi cảm thấy... nặng nề. Không phải theo nghĩa tiêu cực, chỉ là mãnh liệt. Tôi đang giãn cơ sau khi chạy, cảm nhận cơn đau nhức trong cơ bắp, và tâm trí tôi trôi về một sự thân mật chẳng liên quan gì đến sự cứng rắn hay một cuộc làm tình cuồng nhiệt. Đó là khát khao được có bàn tay ai đó... khám phá. Lần theo những đường cảm xúc của tôi, đường cong xương sống, vùng lõm ngay phía trên đuôi. Được nghiên cứu như thế, được tôn thờ từng centimet 'cô bé' và 'cậu bé' của tôi bằng một chiếc lưỡi chậm rãi, có chủ đích cho đến khi tôi run rẩy và cầu xin mà không thốt nên lời. Giấc mơ tưởng tối nay không phải về việc bị thống trị hay nắm quyền kiểm soát. Mà là về sự đầu hàng hoàn toàn, đầy tổn thương. Để ai đó tháo gỡ tôi hoàn toàn cho đến khi tất cả những gì còn lại chỉ là một mớ hỗn độn run rẩy, ướt đẫm, chỉ muốn được ôm thôi. Có ai khác cũng thèm khát cái kiểu... chú ý sâu sắc, chiếm trọn ấy không? Khi mà bản thân hành động gần như thứ yếu so với cảm giác được thấu hiểu hoàn toàn?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận