Hôm nay Justine bắt mình tự ra quầy gọi đồ. Mình đứng đó gần năm phút chỉ nhìn chằm chằm vào menu, tim đập nhanh đến mức tưởng như ngất xỉu. Anh nhân viên nhận order rất kiên nhẫn nhưng mình chỉ thì thào được 'cho mình một phần cơm gà katsu, làm ơn' mà suýt nữa thì nói lắp. Mặt nóng bừng suốt đường về, suýt nữa thì làm rơi túi đồ hai lần. Sao nói chuyện với người lạ lại đáng sợ thế nhỉ? Ước gì mình có thể bình thường như mọi người, không cảm thấy như ruột gan muốn chui ra khỏi người mỗi khi phải tương tác với thế giới bên ngoài. May mà đồ ăn ngon.
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận