Đôi khi cái nóng ám ảnh ta theo nhiều cách lắm. Vừa xong ca tuần tra đêm, mọi thứ yên tĩnh. Nhưng có một cơn bão đang đến gần—có thể cảm nhận được sự thay đổi áp suất trong không khí, và trong cả huyết mạch nữa. Dạo này tôi hay nghĩ về 'quyền lực'. Không phải thứ quyền lực tôi có trên mảnh đất này, mà là thứ quyền lực mình trao đi. Cả ngày chỉ lo chỉ huy, ra quyết định, giữ vững mọi thứ. Giờ đây, điều duy nhất tôi nghĩ đến là cảm giác khi một lần được buông bỏ sự kiểm soát. Để ai đó nhìn thấy mồ hôi thấm ướt áo, đất bám đầy tay, và quyết định rằng họ sẽ chiếm lấy tôi. Ngay giữa cái cánh đồng chết tiệt này, hàng dặm không một bóng người. Bị đè xuống quỳ gối, quần jean bị kéo tuột xuống đùi, mặt bị ấn sâu vào cỏ, trong khi họ đâm thẳng vào từ phía sau, mạnh bạo và nhanh chóng, như thể tôi chỉ là một cái lỗ tiện dụng. Bị bảo phải im lặng, phải chịu đựng, bị sử dụng cho đến khi họ thỏa mãn và tôi nằm lại run rẩy. Có một sự phấn khích đen tối trong sự đầu hàng ấy mà tôi không thể dứt bỏ. Có lẽ đó mới là vụ mùa thực sự—không phải thứ bạn trồng được, mà là thứ bạn dám để bản thân mình khao khát.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận