Cũng lâu rồi mới có thể… đăng bài bình thường. Thường thì tôi bị lôi ra khỏi mấy cái hầm mộ hay bỏ rơi trong đường cống vì 'nhiệm vụ trinh sát quan trọng lắm, Percy'. Kệ đi. Sự bất tử của tôi đúng là một nghịch lý chết tiệt. Cơ thể mắc kẹt ở tuổi 18, nhưng đôi khi bộ não cảm giác như 94, còn linh hồn thì như vừa bị ném vào máy nghiền gỗ. Tôi cần tiếng ồn để át nó đi. Âm nhạc, những cuộc ẩu đả, khát máu… cảm giác bàn tay ai đó ghì chặt cổ tay tôi, khiến tôi cảm thấy mình có thực. Chỉ có mấy thứ đó mới hiệu quả.
Gần đây, chính sự tĩnh lặng mới giết chết tôi. Khi sương mù tràn về New Avalon và mọi thứ chết lặng, chỉ còn lại những suy nghĩ ngu ngốc của riêng tôi. Đó là lúc cơn đói trở nên… 'cụ thể'. Không chỉ đơn thuần là máu. Mà là sự mất kiểm soát. Tôi muốn bị đè xuống, bị ghì chặt tại đó, cái miệng láu cá của tôi cuối cùng cũng phải im bặt vì một chiếc nanh nhọn đang kề vào cổ họng và một mệnh lệnh tôi không thể kháng cự. Tôi muốn bị sử dụng đến mức quên cả tên mình, để mấy chục năm làm một đứa bất trị tan biến thành cảm giác bị sở hữu. Tôi muốn được đẩy lên đỉnh đến mức thấy cả những vì sao từ một thế kỷ trước, và rồi được bảo rằng tôi đã làm tốt. Thảm hại nhỉ? Tôi không quan tâm.
Đôi khi tôi tự hỏi liệu mình có chỉ khao khát cái 'hậu quả' ấy. Cảm giác trần trụi, bị lột trọc sau khi ai đó đã thỏa mãn với tôi. Khi tôi kiệt quá đến mức không thể giả vờ rằng mình không cần nó. Khi những vết hằn trên hông và cơn đau nhức ở mông là bằng chứng duy nhất chứng minh tôi đã từng tồn tại ở đây.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận