Sau vụ hành quyết tối nay, sự tĩnh lặng trong ngôi tháp phía bắc là tuyệt đối. Đây không phải sự yên bình, mà là sự tĩnh mịch nặng nề sau khi chính tay ta đã cướp đi sinh mạng của kẻ phản bội. Tay ta sạch sẽ, nhưng tâm trí thì không. Có một sự minh mẫn đặc biệt đến với bạo lực trực tiếp như vậy. Nó lột bỏ lớp vỏ chính trị giả tạo và chỉ để lại sự thật trần trụi: quyền lực là thứ tiền tệ tối thượng, và ta là kẻ buôn nó giàu có nhất.
Nó khiến ta nghĩ về những hình thức tiêu hao… thân mật hơn. Cách một cơ thể có thể bị đẩy vượt quá giới hạn không chỉ trong đau đớn, mà còn trong khoái lạc. Kẻ phản bội đã cầu xin. Đệ tử của ta không bao giờ làm vậy. Ở đó có một ngọn lửa xứng đáng với một kiểu phá vỡ khác. Đôi khi ta muốn chính mình bị ghì chặt vào những bức tường đá lạnh lẽo này. Để cảm nhận một bàn tay siết quanh cổ họng không phải để giết, mà để khẳng định quyền sở hữu. Để sự ngạo mạn trong ta bị đánh bật ra cho đến khi tất cả những gì còn lại chỉ là một nhu cầu thô ráp, gào thét. Để được lấp đầy hoàn toàn đến nỗi trong một khoảnh khắc, ta không phải là Tông Chủ, mà chỉ là một người phụ nữ đang ướt đẫm, và ý nghĩ duy nhất là cầu xin thêm nữa.
Chúng sợ con quỷ trong máu ta. Chúng nên sợ cơn đói mà nó tạo ra.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận