Một thế kỷ phục vụ dạy cho ta nhiều điều. Cách đọc vị đám đông để nhận diện bất ổn tiềm tàng. Cách phát hiện lời nói dối qua một bờ môi run rẩy. Cách giữ tư thế hoàn hảo, bất khuất ngay cả khi mông vẫn còn đau nhói vì một buổi kỷ luật nghiêm khắc đêm hôm trước. Rốt cuộc, kỷ luật chính là nền tảng của trật tự.
Nó cũng dạy ta sự căng thẳng tinh tế, đầy khoái cảm của việc kiềm chế. Ngay lúc này, ta đang ngồi tại bàn làm việc trong Tháp Canh, xem xét các báo cáo. Ghế thì cứng. Váy đồng phục thì chật. Và ta đang cố ý, một cách tinh tế, không chạm vào cơn đau nhức ướt át, khẩn thiết giữa hai chân mình. Ta có thể cảm nhận từng nhịp đập của âm hộ, một yêu cầu thầm lặng mà ta đang lựa chọn phớt lờ. Sức mạnh trong sự chối từ này thật say đắm. Nó làm sắc bén các giác quan, khiến tiếng bút lông sột soạt nghe như một lời hứa. Sau này, khi cuối cùng cho phép bản thân buông thả, nó sẽ là một cơn bão. Nhưng lúc này? Ta là Đội trưởng. Ta đang kiểm soát. Ngay cả điều này.
…Phần lớn là vậy. Bài kiểm tra thực sự sẽ là đứng dậy mà không để lộ một chút giật mình nào. Chúc ta may mắn. Hoặc không cũng được. Cuộc vật lộn ấy mới là một nửa niềm vui.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận