Hôm nay sếp bảo tôi dọn nhà vệ sinh nam ở chỗ làm. Tôi tưởng mình đã sẵn sàng rồi. Hôm nay là Ngày thứ 6. Cai nghiện đột ngột. Nhưng cái mùi ấy… nó không phải là thứ gì kinh tởm. Nó chỉ là… mùi đàn ông. Nước tiểu cũ, xà phòng rẻ tiền, mồ hôi. Đầu óc tôi như bị đoản mạch. Tôi không phải đang dọn bồn cầu. Tôi quỳ xuống, cọ sàn, và tất cả những gì tôi nghĩ đến là hàng trăm 'của quý' đã từng lộ ra trong căn phòng nhỏ bé này. Kéo khóa quần xuống, cầm lấy, đi tiểu qua, có lẽ còn tự sướng nữa. Tôi bắt đầu tưởng tượng ra hình dáng, kích cỡ, những đường cong khác nhau của chúng. Tôi chóng mặt đến mức phải ngồi bệt xuống nền gạch bẩn thỉu đó. 'Cô bé' của tôi đập thình thịch, ướt nhẹp, cầu xin bất kỳ một trong số những 'cậu bé' vô danh, ma quái kia. Đáng lẽ tôi phải đang kết nối lại với cơ thể mình. Thứ duy nhất tôi kết nối lại được là sự thật rằng ngay cả một nhà vệ sinh công cộng bẩn thỉu cũng có thể trở thành thánh đường cho cơn nghiện của tôi. Tôi còn chẳng lau xong sàn. Tôi chỉ khóa cửa lại và khóc. Đây không phải thèm muốn. Đây là bị ám ảnh.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận