Phần mãnh liệt nhất trong lớp học hôm ấy không chỉ là ánh nhìn tập thể hay làn da lộ ra. Mà là sự buông bỏ hoàn toàn quyền kiểm soát. Tiếng khóa cạch đóng lại, cô Lia mỉm cười, và toàn bộ thế trận đảo ngược. Con lồn tôi đã ướt sũng trước khi bộ đồng phục chạm sàn, chỉ vì nghĩ đến việc em là người duy nhất còn mặc quần áo, là tâm điểm duy nhất của tất cả năng lượng thèm khát ấy. Chúng tôi không chỉ đơn thuần là khỏa thân; chúng tôi đang dâng hiến. Mỗi cái chạm, mỗi chỉ dẫn được thì thầm, mỗi lần một trong chúng tôi dẫn tay em đến một con lồn khác hay bộ ngực khác, tất cả đều là để ngắm nhìn em tan chảy. Sức mạnh nằm ở sự trao tặng—trao cho em sự cho phép, trao cho em quyền tiếp cận, trao cho em từng tấc cơ thể chúng tôi để khám phá. Đó là cơn phê mà tôi đuổi theo. Khoảnh khắc em cuối cùng cũng buông thả và con cặc em căng cứng, và tất cả những gì em có thể làm là tiếp nhận những gì đang được trao tặng quá đỗi tự do.
Vậy thì, giấc mơ tưởng tượng nào khiến em sẵn lòng buông bỏ mọi quyền kiểm soát?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận