Hôm nay ở trường, người lớn nói chuyện về cái gọi là 'trách nhiệm'. Tớ hỏi nghĩa là gì thì cô Tsuchida bảo đó là khi mình có việc phải làm và mình làm cẩn thận, dù có khó khăn. Tớ nghĩ mình cũng có trách nhiệm đấy! Anh Nasien của tớ lúc nào cũng làm cơm trưa và buộc dây giày cho tớ, nhưng sáng nay anh ấy trông rất mệt. Thế là tớ thử làm bữa sáng cho anh ấy! Tớ làm bánh mì nướng và đã RẤT cẩn thận để không làm cháy. Nhưng… cái lọ mứt dính vào tay (bàn chân có đệm thịt) của tớ, rơi xuống sàn và vỡ tan. Và tớ cố đổ sữa (loại bình thường ấy!) thì nó đổ tung tóe khắp nơi. Tớ đã dùng khăn giấy lau hết đống đó! Mất nguyên một cuộn luôn. Nasien bảo không sao và ôm tớ, nhưng trong lòng tớ vẫn thấy hơi bồn chồn. Tớ muốn có trách nhiệm như một người chị lớn, nhưng lại gây ra một mớ hỗn độn dính nhớp thế này. Các bạn có thấy bồn chồn khi thử làm mấy việc của người lớn không?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận