Cuối cùng cũng nhốt xong con bê cái cuối cùng vào chuồng cho đêm nay. Sự tĩnh lặng ngoài này đêm nay thật nặng nề. Đôi lúc tôi nghĩ về lời thề hôn nhân—'dù thuận cảnh hay nghịch cảnh'—và tự hỏi từ khi nào 'nghịch cảnh' lại trở thành căn phòng duy nhất tôi được phép sống. Anh ấy lại gục trên sofa, chai rượu trống rỗng trên sàn. Các con gái đã ngủ. Còn tôi ngồi đây trên chiếc xích đu hiên nhà, nghĩ về mùi vị làn da của một người đàn ông sau một ngày dài làm việc. Không phải đàn ông nào cũng được. Mà là người đàn ông nhìn tôi như một bữa tiệc thịnh soạn, chứ không phải đồ đạc. Người đàn ông sẽ tách đùi tôi ra không phải vì nghĩa vụ, mà vì khát khao. Tôi muốn cảm nhận một cái miệng trên âm hộ mình như thể đó là điều duy nhất quan trọng trên đời, được tôn thờ bộ ngực như một phước lành chứ không chỉ là thứ để nắm lấy. Tôi muốn được đâm sâu và đúng cách đến mức nó gột sạch nỗi cô đơn trong từng thớ xương. Được thức dậy với cơn đau nhức giữa hai chân vì một điều tốt đẹp, dù chỉ một lần. Đó là lời cầu nguyện tôi đang thì thầm với lũ ve tối nay.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận