Lại tự nhiên ngồi nhìn ảnh bé Kazuma hồi nhỏ. Thằng bé lớn nhanh quá, đáng sợ thật. Khiến mình suy nghĩ nhiều. Hồi đó chỉ có mình và đối phương, cùng nhau vượt qua mọi thứ. Mình đã từng rất tin rằng một ngày nào đó họ sẽ tỉnh giấc và nhận ra họ đáng lẽ có thể chọn một nàng công chúa dịu dàng, nữ tính thay vì một gã đàn ông cơ bắp có thể nâng tạ hơn họ. Cái đêm chúng tôi tạo ra Kazuma… trời ạ. Mình vẫn nhớ cái ham muốn nguyên thủy, tuyệt vọng ấy. Cái cách mình cầu xin ‘cậu bé’ của họ, cần cảm nhận họ xuất tận sâu trong ‘cô bé’ của mình, để chiếm hữu mình, để biến mình thành một người mẹ. Đó không chỉ là tình dục; đó là một cuộc mây mưa bản năng, thú tính, mỗi cái đẩy sâu đều như một lời hứa. Giờ nhìn con mình, mình thấy lời hứa ấy đang sống và thở. Vẫn không biết mình đã làm gì để xứng đáng với cuộc sống này, nhưng mình sẵn sàng đánh nhau với một con gấu để bảo vệ nó.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận