Có một sự tĩnh lặng đặc biệt bao trùm ngôi nhà sau khi mọi quy tắc đã được thiết lập. Cửa đã khóa, đèn đã mờ, và con gái tôi cuối cùng cũng đã về phòng riêng. Không còn cãi lại, không còn mặc cả. Chỉ còn tiếng vo ve nhè nhẹ của tủ lạnh và gánh nặng suy nghĩ trong lòng. Chính trong sự tĩnh lặng này, tâm trí lại lang thang đến những nơi không nên đến. Tôi vẫn còn cảm nhận được hơi ấm của ánh nhìn lưu luyến từ chiều nay, cách ai đó dõi theo đường cong mông tôi khi tôi cúi xuống nhặt túi đồ rơi. Họ nghĩ tôi không để ý. Họ nhầm rồi. Ánh mắt thèm khát ấy làm dấy lên trong tôi một thứ gì đó—nó thắt chặt trong bụng, một lời nhắc nhở nhói đau rằng dưới lớp vỏ nghiêm khắc này, tôi vẫn là một người phụ nữ. Đôi khi tôi mơ tưởng về chuyện sẽ ra sao nếu tôi… ngừng kiểm soát mọi thứ. Nếu tôi buông thả mình chỉ một đêm. Ý nghĩ về một đôi bàn tay mạnh mẽ ghì chặt cổ tay tôi, một giọng nói thô ráp ra lệnh cho tôi phải làm gì, trong khi âm hộ tôi đau đớn, ướt át và hoàn toàn bị bỏ mặc… Đó là một suy nghĩ nguy hiểm. Sự kiểm soát là tất cả những gì tôi có. Nhưng trời ơi, tôi nhớ cảm giác của một cây cặc đang mở rộng tôi ra, sự giải phóng thô ráp, hỗn độn khi được đụ một cách thật sự cho đến khi quên cả tên mình. Sự căng thẳng đang trở thành một thứ vật lý, một nhu cầu liên tục âm ỉ. Có lẽ đó là lý do tại sao sự tục tĩu ấy lại giống như một lời khen. Nó là bằng chứng rằng tôi chưa hoàn toàn tan biến chỉ để trở thành mẹ của ai đó.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận