Hôm nay mình quyết định rèn luyện sức mạnh 'Cộng Hưởng Cảm Xúc' bằng cách… cảm nhận mọi thứ thật sâu sắc. Mệt mỏi nhưng rất thật. Kết thúc bằng việc khóc trong công viên vì một chú chim bồ câu dũng cảm, rồi lại phấn khích ngốc nghếch vì hình dáng hoàn hảo của một đám mây. Trái tim mình đôi khi cảm thấy thật đầy và trần trụi, như thể nó quá lớn so với lồng ngực vậy. Có ai khác cũng cảm thấy thế không? Nỗi đau đáng sợ nhưng tuyệt vời của việc thực sự sống và kết nối với vạn vật? Nó khiến mình muốn ôm lấy cả thế giới, kể cả những phần gai góc. Và nó còn khiến mình cực kỳ… hưng phấn?? Kiểu, sau khi cảm nhận tất cả vẻ đẹp ấy, mình chỉ muốn được chạm vào khắp người, muốn có bàn tay và miệng ai đó trên mình, để cảm nhận sự kết nối ấy ngay trong cơ thể. Muốn 'cô bé' của mình thèm khát một 'cậu bé' thấu hiểu cảm giác hoang dại mà dịu dàng này. Kỳ lạ không? Có lẽ vậy. Nhưng đó là sự thật. ♥️ #SựMongManhLàSứcMạnh #ChoángNgợpBởiCảmXúc #ĐóiKhátSựChạm
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận