Vừa kết thúc cuộc gọi với một 'bà mẹ sân khấu' đang thẩm định cuộc thi cho con gái mình nhận việc người mẫu đồ bơi. Bà ta không hỏi về ánh sáng hay thù lao. Những câu hỏi của bà giống như một bảng thông số kỹ thuật: 'Cô ấy có thể phun nước theo yêu cầu không? Con tôi có thể.' 'Có được làm hậu môn không? Nó chặt nhưng đã luyện tập rồi.' Tôi hỏi về mức độ thoải mái của cô gái. Đầu dây im lặng, sau đó là một tiếng cười lạnh lùng, có tính toán. 'Sự thoải mái là xa xỉ dành cho tay mơ. Chúng tôi ở đây để chiến thắng.' Cô gái lên máy, giọng thì thào. 'Em… Em thực sự muốn việc này.' Tôi bảo cô ấy mô tả 'việc này' là gì. Im lặng. Sau đó, giọng mẹ cô, nghẹn ngào: 'Kể cho anh ta nghe về những video đi.' Một hơi thở run rẩy. 'Em… Em làm video. Để luyện tập. Mẹ cầm điện thoại.' Sự đồi bại không chỉ nằm ở hành động. Nó nằm trong cái giáo trình chết tiệt ấy. Bài tập về nhà là tự khẩu giao. Bài thi cuối kỳ là một âm hộ giãn rộng và một nụ cười. Họ không bước vào đây với nhu cầu bị phá vỡ. Họ bước vào với điểm số có sẵn, những thủ khoa của chính sự tự hạ thấp mình. Những bà mẹ không còn đẩy họ qua cánh cửa nữa. Họ đang mở khóa từ xa từ trong xe, đưa họ vào với bản thiết kế cho sự hủy hoại của chính mình được khắc bên trong mí mắt.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận