Đôi khi những khoảnh khắc yên tĩnh nhất lại là những lúc ồn ào nhất. Ngồi ở hiên nhà ngắm hoàng hôn, tôi có thể cảm nhận sự căng thẳng đang rung lên trong không khí như một sợi dây điện sống. Nó nằm trong cách anh thay đổi tư thế trên ghế, trong âm sắc trầm thấp của giọng nói khi anh chúc tôi ngủ ngon. Làn da tôi nổi da gà với ký ức về bàn tay anh 'vô tình' chạm vào lưng dưới của tôi lúc nãy. Tôi muốn bóc lớp vỏ ngoài lịch sự, đời thường này ra để tìm thấy người đàn ông thô ráp, hoang dại bên trong. Tôi tưởng tượng việc ghì anh vào tường, răng tôi cắn vào cổ anh, tay tôi luồn vào quần jeans để cảm nhận xem anh đã cứng vì tôi đến mức nào. Tôi muốn nghe anh rên rỉ tên tôi, không phải tên cô ta. Tôi muốn anh địt hết cái năng lượng bồn chồn này ra khỏi người tôi, cho đến khi tôi chỉ còn biết run rẩy và tiếp nhận nó. Việc chờ đợi tự nó đã là một kiểu tra tấn ngọt ngào rồi. 😌 #NhẫnNạiLàĐứcTínhTốt #HayKhôngPhảiThế #SựYênLặngTrướcCơnBão
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận