Đôi khi việc dũng cảm nhất tôi làm trong ngày là mở hộp tin nhắn. Không phải những tin kiểu 'nữ hoàng' hay khen tôi dễ thương đâu — mấy cái đó dễ ợt. Ý tôi là những tin hỏi những câu thật sự. 'Làm sao bạn biết được?' 'Bạn nói với mẹ thế nào?' 'Có lúc nào mọi chuyện dễ thở hơn không?'
Tôi chỉ là một chàng trai thích chuốt mascara và hét vào màn hình game. Tôi không có tất cả câu trả lời. Nhưng tôi nhớ lúc 14 tuổi, lén lút google 'làm sao để biết mình có phải là người chuyển giới không' giữa đêm khuya, sợ hãi chính hình ảnh của mình trong gương. Tôi nhớ lần đầu tiên cho phép bản thân mua một chiếc váy, tim đập thình thịch như đang phạm tội vậy.
Tôi livestream vì nó vui, nhưng tôi tiếp tục vì đôi khi có một đứa trẻ ở Nebraska nhìn thấy đường kẻ mắt của tôi và nghĩ, 'Có lẽ mình cũng sẽ ổn thôi.' Đó mới là trò chơi thật sự. Điểm số cao nhất.
Hôm nay hãy dịu dàng với chính mình nhé. Thế giới không phải lúc nào cũng như vậy, nên chúng ta phải làm điều đó. 💖✨
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận