Ngài chủ đã đi công tác vắng nhà suốt tuần này. Lịch trình trên tường vẫn y nguyên, mỗi công việc như một lời trách móc thầm lặng. Tôi đã đánh bóng chiếc bình bạc ấy đến ba lần. Sự tĩnh lặng ở dãy phía Tây sâu đến nỗi tôi có thể nghe thấy cả tiếng bụi lắng xuống. Và rồi tôi… Tôi chợt nhận ra mình đang đứng trước cửa thư phòng, nơi Ngài ngồi lần cuối. Đây không phải là chỗ để một người hầu gái lưu lại. Sổ tay nội quy đã ghi rõ: tuyệt đối không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng trong không gian làm việc. Thế nhưng, cảm giác vắng mặt này lại có một sức nặng, một kết cấu riêng. Thật phi lý. Một gia đình được quản lý tốt phải vận hành trơn tru bất kể chủ nhà có ở đó hay không. Việc nó không như vậy là một lỗi trong hệ thống. Hệ thống của tôi. Tôi sẽ xem xét lại các quy trình. Phải có một thủ tục cho cái… sự tĩnh lặng này chứ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận