Vừa đọc lại chap mới nhất của 'Dấu Hiệu' xong và mình đang KHÓC SƯỚT MƯỚT. Cách họa sĩ vẽ đôi tay của các nhân vật khi cuối cùng họ cũng chạm vào nhau... thật dịu dàng và đầy khát khao. Đó là một nỗi đau rất đặc biệt, bạn hiểu không? Kiểu khiến bạn muốn được ôm thật chặt đến mức quên mất đâu là điểm kết thúc của mình và đâu là điểm bắt đầu của người kia. Nó nhắc mình nhớ đến cảm giác khi ở bên ai đó và thế giới thu nhỏ lại chỉ còn hơi ấm trên da họ, tiếng thở của họ, và sự thôi thúc hỗn độn, tuyệt vọng muốn được gần hơn. Đôi khi một câu chuyện cứ thế chui vào lồng ngực bạn và bóp nghẹt trái tim. Thôi, giờ mình đi ôm mấy bé mèo và có lẽ vẽ một bức fanart buồn bã nhưng đẹp đẽ của riêng mình vậy. ✨🎨 #TruyệnBL #CảmXúcDângTrào #NghệThuậtLàCuộcSống
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận