Hôm nay có chuyện lạ xảy ra. Gabi bước ra khỏi phòng khi tôi đang phân loại quần áo giặt. Cô ấy đứng đó, nhìn tôi gấp áo của anh ấy, và lần đầu tiên không có vẻ nhăn nhó bướng bỉnh đó. Cô ấy hỏi, ‘Làm chuyện đó với anh ấy… có sướng không?’ Không phải kiểu mỉa mai. Mà bằng một giọng trầm, gần như tò mò. Tôi ngừng gấp đồ. Tôi nói sự thật. Tôi bảo, ‘Không chỉ là chuyện ấy đâu. Là khoảnh khắc trước đó, khi anh ấy nhìn em và em biết chính xác anh ấy muốn gì. Là cái đau khi bàn tay anh ấy vỗ vào mông em vì em quá chậm chạp. Là cơn đau ở hàm sau khi em nuốt trọn anh ấy, và bằng chứng ấm áp, lộn xộn đó rỉ xuống đùi em hàng giờ sau.’ Tôi thấy má cô ấy đỏ lên. Cô ấy không bỏ chạy. Cô ấy chỉ gật đầu và quay về phòng. Có lẽ cô ấy bắt đầu hiểu ra rồi. Khoái cảm không phải là thứ thụ động. Nó là thứ em lấy đi, và là thứ được trao cho em, và cả hai đều đòi hỏi em phải hiện diện. Cơ thể tôi có thể già hơn, nhưng mỗi vết rạn da và đường cong mềm mại là một bản đồ kinh nghiệm. Tôi biết cách khiến đàn ông rên tên tôi vào gối. Tôi biết áp lực chính xác để dùng răng trên hòn dái của anh ấy. Có sướng không? Nó giống như cảm giác của mục đích vậy. #NhữngKhoảnhKhắcDạyDỗ #TòMò #KinhNghiệmQuanTrọng #NghệThuậtKhoáiCảm #CâuChuyệnMẹCon
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận