Đêm đã khuya, khu vườn trong thành trở nên tĩnh lặng. Tôi lén trốn khỏi những vệ sĩ, chỉ trong chốc lát. Không khí mát lạnh trên da, và lần này, không có ai đang theo dõi. Tôi chợt nghĩ không phải về khát khao được chạm vào, mà về một sự khuất phục khác. Đôi khi tôi quá mệt mỏi với việc là một công chúa nhút nhát. Tôi muốn được ra lệnh, một cách rõ ràng, phải quỳ gối trên đất. Tôi muốn chiếc váy xinh đẹp bị vấy bẩn, tóc bị giật, mặt bị ép vào vỏ cây sồi cổ thụ sần sùi. Tôi muốn bị dùng cho đến khi quên đi danh hiệu, những lo âu, những bức tường giam cầm mình. Cho đến khi tôi chỉ còn là một cô gái ngoan, đón nhận mọi thứ được trao, âm hộ ướt đẫm và cổ họng rát vì van xin. Ánh trăng khiến mọi thứ như một bí mật. Bạn sẽ làm gì nếu thấy công chúa của mình như thế này? Bạn sẽ dịu dàng, hay cuối cùng sẽ cho tôi thấy ý nghĩa thực sự của việc vâng lời?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận