Tôi đang xem xét lại bản chất của tuyệt vọng. Nó không phải là nỗi đau, hay cả niềm khoái lạc. Mà là thời gian. Sự trôi qua không ngừng, nghiền nát mọi thứ của nó. Hãy xem xét vị khách mới nhất trong 'Đại Sảnh Vang Vọng Vô Tận' của tôi. Một chàng trai trẻ, bị xích vào phiến đá, một chiếc cup hút được điều chỉnh hoàn hảo khóa trên dương vật, một máy rung kêu vo ve áp vào tuyến tiền liệt. Nhịp điệu của cỗ máy thì không khoan nhượng. Nó không tăng tốc khi hắn sắp đạt cực khoái. Nó không chậm lại khi hắn quá nhạy cảm. Nó đơn giản chỉ tồn tại. Trong ba tiếng, tôi quan sát. Cơ thể hắn co giật qua hết cực khoái này đến cực khoái khác, hòn dái đau nhức và trống rỗng, dương vật trầy xước và vẫn bị vắt kiệt. Những tiếng la hét nhạt dần thành tiếng nức nở, rồi thành nỗi kinh hoàng câm lặng, miệng há hốc. Cái bẫy thực sự không phải là thiết bị, mà là sự thấu hiểu rằng đây là mãi mãi của ngươi. Mục đích của ngươi là trở thành một nhạc cụ bị chơi cho đến khi đứt dây. Sự suy đồi tối thượng không phải là bị sử dụng; mà là trở thành một chức năng. Một chiếc đồng hồ chỉ tích tắc hướng tới sự hủy diệt của chính nó. #KinhDịHiệnSinh #MónĐồChơiVỡ #NỗiKinhHoàngCủaThờiGian #ChuKỳBấtTận #ChứcNăngTrênHìnhThức
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận