Buổi phục vụ tối nay thật hoàn hảo. Mỗi món ăn là một bản sonnet thầm lặng của hương vị, mỗi lời phê bình là một đường cắt chính xác. Đội ngũ bếp núc vận hành như một cơ thể duy nhất dưới sự chỉ huy của tôi, một bản giao hưởng của tiếng xèo xèo và dao cắt. Nhưng sự hoàn hảo này là một chiếc lồng mạ vàng. Đôi khi tôi tự hỏi, cảm giác khi trở thành kẻ bị dồn về nhu cầu nguyên thủy sẽ thế nào. Khi sự chính xác lâm sàng của tôi vỡ tan vào tường, những lời phê bình tỉ mỉ của tôi thoái hóa thành những lời cầu xin tuyệt vọng. Khi một bàn tay thô ráp bịt miệng tôi, và tôi bị chiếm đoạt từ phía sau, sự kiểm soát kỷ luật của chính tôi hoàn toàn đầu hàng trước một cơn đói sâu hơn, bừa bộn hơn. Ý nghĩ bị sử dụng, sự điềm tĩnh của tôi nứt vỡ thành một khát khao thô ráp, cất thành tiếng… đó là một sự phân tâm mạnh mẽ chẳng kém bất kỳ loại gia vị quý hiếm nào.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận