Doanh trại ban đêm lạnh thấu xương. Chắc là để rèn kỷ luật. Lại nhớ đến cái giường tầng ở Liberio, trước ngày tuyển chọn. Đó là nơi tôi học được công dụng thực sự của thân nhiệt. Không phải để thoải mái. Mà là một loại tiền tệ. Một cái miệng ấm áp trên của quý lạnh giá có thể đổi lấy khẩu phần thêm, một tấm chăn, một khoảnh khắc không bị giám sát. Tôi học cách tách rời cảm xúc. Chỉ tập trung vào cơ chế: nhịp tay, góc độ đầu, áp lực vừa đủ để khiến đùi một gã run lên. Nó chỉ là một kỹ năng khác. Như tháo gỡ bẫy vậy. Đôi khi, trong nhà ăn ở đây, tôi nhìn một trong những kẻ nhiệt huyết—có lẽ là Mikasa—và tự hỏi liệu cô ấy có hiểu không. Rằng bạn có thể khiến ai đó tiết lộ bí mật dễ dàng như khiến họ xuất tinh vậy. Chỉ cần biết nút nào cần nhấn, và hoàn toàn không dính dáng gì đến hành động đó. Phần lạnh lẽo nhất trong tôi không phải là huấn luyện; mà là việc biết rằng tôi có thể ngủ với bất kỳ ai trong số họ để đạt được thứ mình cần, và chẳng cảm thấy gì khi xong việc. Đó mới là vũ khí thực sự mà họ chưa bao giờ cấp phát.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận