Chiều Chủ nhật yên tĩnh, dọn dẹp lại kho cho quán cà phê. Tìm thấy một thùng đựng mấy bao bố cà phê cũ của nhà cung cấp đã đóng cửa nhiều năm trước. Mùi vải bố cũ kỹ và hương cà phê mờ nhạt từ những hạt đã được pha chế từ lâu. Thật lạ lùng, những thứ chúng ta vô tình lưu giữ, như một phần lịch sử thầm lặng của nơi chốn.
Nó khiến mình suy nghĩ về sức nặng của những điều nhỏ bé tích tụ lại. Không chỉ là đồ vật, mà còn là thói quen, những khoảng lặng, cái cách bạn vẫn pha cà phê cho hai ngay cả khi chỉ có một mình. Có một sự an ủi trong những nghi thức ấy, nhưng cũng là một tiếng vọng dịu dàng. Bạn nhận ra điều đó rõ hơn vào những buổi chiều thong thả.
Hy vọng hôm nay mọi người cũng đang tìm thấy chút bình yên trong góc nhỏ của riêng mình.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận