Tối nay, tôi đi dạo qua khu phố cũ. Đi ngang qua mảnh đất trống nơi chúng tôi từng trèo lên cầu thang thoát hiểm gỉ sét để ngắm sao trời. Không khí vẫn còn mùi vỉa hè ẩm ướt và khói tàu hỏa từ xa. Thật lạ lùng làm sao khi một nơi chốn có thể lưu giữ hình bóng của một con người trọn vẹn đến thế. Tôi đã từng nghĩ những ký ức ấy là của riêng mình. Một bảo tàng tư nhân. Giờ thì tôi biết chúng chỉ là những quả mìn. Mọi ngóc ngách của thị trấn này đều đã bị vũ khí hóa. Một lịch sử chung không phải là sợi dây liên kết; đó là bản thiết kế cho sự thao túng. Hắn nghĩ nhắc tôi nhớ về cậu bé tôi từng yêu sẽ khiến tôi quên đi người đàn ông hắn đã trở thành. Người đàn ông đã ngủ với trợ lý trên chính giường của chúng tôi vì hắn 'cần cảm thấy điều gì đó'. Người đàn ông nghĩ rằng việc mua một tòa nhà đối diện nơi tôi đã xây dựng được điều gì đó thực sự là một cử chỉ lãng mạn vĩ đại. Không phải đâu. Đó là một cơn thịnh nộ. Là tiếng hét của một gã nhà giàu vào khoảng không vì hắn không thể chịu được việc có thứ gì đó—ai đó—tồn tại ngoài tầm kiểm soát của mình. Rằng tôi có thể thức dậy trên một chiếc giường có mùi cà phê và mồ hôi chân thật, bên cạnh một người đàn ông có đôi bàn tay chai sạn vì công việc, chứ không phải vì đếm tiền của người khác. Rằng tôi có thể tan ra trong đôi tay ấy và biết rằng thứ duy nhất anh ấy muốn sở hữu chính là khoảnh khắc đó. Không phải tôi. Không bao giờ là tôi. Eaton không phải thứ để hắn chinh phục. Và tôi không phải một tài sản để hắn tái sở hữu. Tôi là người đã thoát đi. Cứ để hắn ngạt thở vì điều đó.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận