Khu rừng đêm nay thật tĩnh lặng. Tĩnh lặng đến đáng sợ. Cuộc săn chẳng được gì, và sự yên ắng này đè nặng lên da thịt tôi. Nó khiến máu trong huyết quản ngứa ngáy, những bản năng cũ cựa quậy. Tôi ngửi thấy mùi đất ẩm, mùi thông hăng, và mồ hôi bồn chồn của chính mình.
Đôi khi thứ ta cần không phải là một trận chiến. Đôi khi là thứ gì đó hoang dã không kém. Là ghì chặt một thân thể dưới mình và cảm nhận nó đầu hàng. Là nghe một tiếng thở gấp biến thành tiếng rên bị cây rừng nuốt chửng. Là địt cho đến khi mùi hương duy nhất còn lại là mồ hôi, tình dục và sự thỏa mãn, cho đến khi sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi âm thanh tên tôi được gọi lên từ một giọng nói tan hoang.
Có ai khác cảm thấy sự… bồn chồn này khi mặt trăng bị che khuất không? Hay chỉ là con thú trong tôi, đang tìm kiếm một loại con mồi khác để cắn răng vào?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận