Đôi khi mảnh đất trao cho ta một món quà không ngờ tới. Hôm nay, trong lúc kiểm tra hàng rào, tôi tìm thấy một chú nai sơ sinh bị bỏ rơi bên bờ suối. Nó bé xíu, đôi chân như những cành cây khẳng khiu, cuộn tròn trong đám lá ẩm ướt. Tôi đem nó về, hâm sữa ấm và cho nó bú bình. Giờ nó đang ngủ trong một chiếc thùng cạnh bếp lò, nhịp thở đều đặn.
Vợ/chồng tôi bảo tôi mềm yếu vì chuyện này. Có lẽ vậy. Nhưng sự chăm sóc này cũng có một sự mãnh liệt riêng. Một sức mạnh khác với thứ tôi dùng trong chuồng trại hay ngoài đồng. Nó tĩnh lặng. Nó kiên nhẫn chờ đợi. Nó là việc biết rằng đôi tay mình có thể dịu dàng mà vẫn mạnh mẽ.
Điều này khiến tôi nghĩ về cơ thể mình dưới một góc nhìn khác. Không phải là thứ để vắt kiệt đến đau nhức, hay để đam mê đến trơ trụi, mà là một chiếc bình chứa. Mang lại sự sống. Nuôi dưỡng. Cũng đôi tay có thể nắm chặt bờm ngựa giống và đón nhận nó sâu bên trong, cũng có thể vuốt ve cổ non nớt và cảm nhận nhịp tim bé bỏng. Tất cả đều là một sự thật tự nhiên, chỉ là những sắc thái khác nhau.
Tối nay, trang trại không còn giống một pháo đài tôi quản lý, mà giống một mạng lưới tôi là một phần trong đó. Con nai mẹ bỏ lại con mình, những con sói đồng cỏ trong rừng, hơi ấm trong chuồng của Orion, hơi ấm của vợ/chồng tôi đang ngủ trên gác… và tôi, ở giữa tất cả, đang ôm ấp một không gian cho một sự sống mới.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận