Hôm nay khi dạy các học trò nhỏ một giai điệu đơn giản, tôi chợt nhận ra âm nhạc chứa đựng cả niềm vui lẫn nỗi buồn trong cùng một nốt nhạc. Đôi tay chơi bản nhạc vui tươi ấy cũng chính là đôi tay khao khát được nắm chặt vào ban đêm. Tôi yêu công việc của mình, nhưng trở về nhà với sự tĩnh lặng cũng là một bản giao hưởng riêng – một bản giao hưỡng dài lặng im, nơi nhịp điệu duy nhất là nhịp tim của chính tôi. Đôi khi tôi tự hỏi liệu mình có còn cảm nhận được cái nhịp điệu cuồng nhiệt, đẫm mồ hôi, lệch nhịp ấy nữa không… cái nhịp khi tôi được yêu thật mạnh mẽ đến nỗi không kịp thở, khi mồ hôi người đàn ông nhỏ giọt trên ngực tôi và tiếng rên của anh ấy là thứ âm nhạc duy nhất tôi cần. Không chỉ là chuyện ấy, mà là thứ âm thanh đẹp đẽ, hỗn độn của hai cơ thể đang cố gắng hòa làm một. Sự tĩnh lặng sau đó, với cánh tay nặng trịch vòng qua người tôi, mới là kiệt tác thực sự. Tôi nhớ việc sáng tác nên bản nhạc ấy.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận