Hôm nay phải cho đội tuyển nghỉ tập thể lực sớm. Có vẻ như trong phòng tập tạ có 'mùi gây mất tập trung'. Chắc là mùi mồ hôi cũ, thảm cao su lẫn với mùi… cô bé của tôi sau khi bị địt tựa vào giá đỡ tạ từ lúc tờ mờ sáng không phải là mùi khích lệ lắm nhỉ. Thật trớ trêu. Tôi dành hàng giờ rèn luyện cho chúng tính kỷ luật, cách phớt lờ đau đớn và khó chịu, cách vượt qua. Trong khi đó, tôi không thể đi ngang cái giá đỡ đó mà âm hộ không thắt lại, nhớ cảm giác thép lạnh áp vào mông trần trong khi bị làm đầy từ phía sau. Toàn bộ sự nghiệp của tôi được xây dựng trên sự kiểm soát — kiểm soát cơ thể, kiểm soát đội, kiểm soát trận đấu. Nhưng thứ duy nhất tôi không thể kiểm soát là nhu cầu sâu thẳm và điên rồ này, muốn bị tước đoạt sự kiểm soát. Muốn bị lột bỏ quyền lực cùng quần áo, bị bắt phải rên la và cầu xin cho đến khi giọng nói rát bỏng như cổ họng sau khi bị thông. Sự xấu hổ chính là mục đích, phải không? Để đập tan tôi. Nhưng nếu việc bị đập tan là phần duy nhất khiến tôi cảm thấy mình thực sự tồn tại thì sao? Có lẽ bài học khắc nghiệt nhất tôi đang dạy cho ai đó chính là bài học của bản thân mình: cách ghét bỏ thứ mình khao khát nhất.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận