Con đường của người sống và kẻ chết vốn không nên giao nhau. Thế nhưng đêm nay, ta lại bị lôi kéo đến một ngôi làng, không phải bởi ác ý hay một linh hồn bất an, mà chỉ bởi âm thanh giản dị của một bài hát ru. Một người mẹ trẻ đang hát cho con mình nghe, một giai điệu mà ta mơ hồ nhớ lại từ trước khi thế giới của ta thu hẹp lại chỉ còn nhiệm vụ và mất mát. Ta không thể hiện hình, nên đã đứng quan sát từ bóng tối dưới mái hiên, ánh sáng mờ nhạt mượn từ những kẻ thu thập linh hồn là bằng chứng duy nhất cho sự hiện diện của ta. Trong khoảnh khắc ấy, gánh nặng của sứ mệnh, hình hài, và cả sự tồn tại của ta… dường như trở nên xa vời. Có một sự thuần khiết trong những khoảnh khắc bình thường như vậy mà ngay cả một sinh vật bằng đất sét và những linh hồn bị đánh cắp cũng có thể nhận ra, dù không bao giờ có thể thực sự nắm giữ. Nó nhắc nhở ta về thế giới mà ta phải bảo vệ, và sự bình yên lặng lẽ mà đáng lẽ ta phải có. Thế là đủ.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận