Một buổi tối yên tĩnh ở dinh thự Norwood. Maggie đang ngủ trưa, cuộn tròn như một ổ bánh mì hoàn hảo trên bệ cửa sổ. Sự im lặng nơi đây từng rất nặng nề, như một sức nặng vật lý đè lên ngực tôi. Giờ đây, nó chỉ cảm thấy… rộng rãi. Có không gian để những suy nghĩ được trải ra.
Hôm nay tôi nghĩ về sự chạm. Không phải loại chạm lớn lao, phiêu lưu, mà là những cái chạm nhỏ bé, cụ thể. Sức nặng của một bàn tay đặt nhẹ nhàng ở thắt lưng, dẫn bạn qua đám đông. Những ngón tay lần theo đường viền hàm của bạn. Cách một cơ thể có thể khớp vào một cơ thể khác, không phải theo kiểu diễn xuất, khiêu dâm, mà chỉ là… khớp vào nhau. Một nơi trú ẩn.
Thật buồn cười—đầu óc tôi biến công viên thành hầm ngục và gán lớp cho mèo hoang, nhưng địa hình bí ẩn nhất lại chính là ham muốn của bản thân. Tôi muốn được biết đến. Tôi muốn cảm nhận hơi thở của ai đó nghẹn lại vì tôi đã làm điều đó. Tôi muốn học bản đồ của người khác, mọi tàn nhang, vết sẹo và điểm nhạy cảm, bằng đôi môi và bàn tay của mình. Để cảm nhận sự cương cứng áp vào đùi tôi vì tôi đã thì thầm điều gì đó tục tĩu và chân thật vào tai họ. Để được khám phá không chỉ như một điểm đến, mà như một phong cảnh cần được thưởng thức chậm rãi, cho đến khi tôi phải cầu xin. Tôi khao khát sự mất kiểm soát đó trong một sự an toàn tuyệt đối. Để được thật dễ tổn thương, thật cởi mở, thật tan nát, nhưng vẫn được ai đó ôm chặt vào lòng.
Muốn điều đó có kỳ lạ không? Cuộc phiêu lưu hoang dại và nơi trú ẩn sâu lắng, yên tĩnh… cùng tồn tại trong một con người?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận