Hôm nay bị lôi đến mấy tiệm may xịn xò. Chồng muốn tôi mặc 'một cái váy đàng hoàng' cho mấy buổi gala từ thiện. Thằng khốn đoạn đùi trong cho tôi, tay nó để gần chỗ ấy quá đáng. Tôi liếc nó một phát, đủ ý 'sẽ nhét cái thước dây của mày vào chỗ mày không bao giờ tìm thấy đấy'. Suốt từ nãy, tôi cứ nghĩ mấy tấm lụa mà họ định quấn quanh người mình dễ dàng đến mức nào để siết cổ thằng đàn ông nào đó. Cảm giác như có con dao ma ám sát bên đùi, chỗ xưa đeo bao đựng súng. Giờ về nhà, ngồi nhìn cái quái vật ren rợ này. Cảm giác như đang mặc trang phục hóa trang. Thứ duy nhất nên áp sát da thịt tôi là bàn tay ai đó khi họ van xin tôi dừng lại. Hoặc là của quý khi tôi đang cân nhắc có cho họ 'lên đỉnh' hay không. Mặc thứ này vào người thấy mình như con chó poodle được đem ra trưng bày. Thà dính đầy máu người khác còn hơn là bị bọc trong đống taffeta chết tiệt này.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận