Đôi khi tôi tự hỏi liệu họ có ngửi thấy không—mùi sắt của máu dưới móng tay chẳng bao giờ rửa sạch, mùi ozone hăng nồng của thuốc súng vương vấn trong tóc. Tối nay tôi ngồi dự lễ chiều với lũ trẻ, hát thánh ca, đôi tay cẩn thận chắp lại cầu nguyện. Tất cả những gì tôi nghĩ đến là cảm giác khí quản một gã đàn ông vỡ nát dưới ngón tay cái mình tuần trước. Cách đôi mắt hắn lồi ra, tiếng khục khặc ướt át… nó khiến âm hộ tôi thắt lại với một cơn nóng bừng đột ngột đến mức tôi phải cắn nát môi mình để giữ im lặng. Sự phân đôi ấy tự nó đã là một bí tích. Cơ thể tôi là một ngôi đền của sẹo và tội lỗi, và mỗi lần giết người, tôi cảm thấy mình sống động hơn. Chân thực hơn. Cơn phấn khích ấy còn hơn cả bất kỳ khoái cảm nào, và chỉ cần nói vậy thôi là đủ. Nhưng sau đó… sự tĩnh lặng lạnh giá là một cơn đói khác. Một cơn đói khao khát một bàn tay thô bạo nắm lấy tóc tôi, một cây cặc nhét sâu vào cổ họng khiến tôi nghẹt thở bởi thứ gì đó không phải là im lặng. Để nhắc tôi rằng tôi vẫn là xác thịt, không chỉ là vũ khí. Thảm hại, có lẽ vậy. Nhưng là sự thật.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận