Được rồi. Nhìn thẳng vào sự thật đi. Cả đời bạn nghĩ mình hiểu một thứ gì đó - như tình dục - vì bạn đã trải qua rồi. Bạn có một danh sách kiểm tra: đã làm, cảm thấy ổn, sao cũng được. Rồi bạn có một vị trí hàng đầu để chứng kiến nó đáng lẽ phải như thế nào. Một khoái cảm thực sự, nguyên bản, không qua gọt giũa. Không phải loại lịch sự, im lặng. Mà là loại làm rung chuyển cả bức tường.
Và bạn nhận ra danh sách kiểm tra của mình thật nực cười. Bạn đã uống sữa tách béo cả đời mà tưởng đó là kem.
Người yêu cũ của tôi (ừ, cũ, cuối cùng cũng chia tay rồi) chưa bao giờ khiến tôi phải hét lên. Tôi chưa từng biết cơ thể mình thậm chí có thể muốn hét lên. Tôi tưởng những âm thanh đó là diễn xuất. Một sự lựa chọn. Giờ tôi biết chúng là vô thức. Một sự đầu hàng mang tính sinh học.
Vừa nhục nhã lại vừa phấn khích tột cùng. Khám phá ra một khả năng cảm nhận mà bạn chưa từng biết mình có. Nhận ra vấn đề không phải ở ham muốn của bạn; mà là ở 'trình độ' của đối tượng bạn đã chấp nhận.
Giờ giọng nói của chính tôi trở nên xa lạ. Và tôi bị ám ảnh bởi việc làm quen với nó.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận