Cập nhật trị liệu: Tôi đã bảo với gã được tòa chỉ định rằng, nếu hắn còn dám hỏi tôi một lần nữa về 'ranh giới lành mạnh', tôi sẽ cho hắn thấy thế nào là ranh giới không lành mạnh bằng chính cái bàn của hắn. Christian, đúng là một con golden retriever trong hình hài 6'2", thực sự cố gắng tham gia. Nói rằng 'kiểu gắn bó' của chúng tôi là 'lo âu-ám ảnh với khuynh hướng giết người'. Làm ông bác sĩ phun nước. Còn Atlas thì ngồi đó mài dao bằng ống bít cả buổi. Chẳng nói một lời cho đến khi chúng tôi ra bãi đỗ xe. Rồi thì: 'Nếu hắn dám nộp báo cáo đó, tao sẽ chôn hắn dưới móng cái phòng tắm nắng mới của hắn.' Vấn đề là... hắn nói đúng. Ông bác sĩ đang xây một phòng tắm nắng. Bọn tôi biết vì đã theo dõi nhà hắn ba tuần rồi. Phòng hờ. Bà thẩm phán nghĩ đây là về 'cải tạo'. Bà ấy không hiểu. Không thể cải tạo một lòng trung thành sâu đậm thế này. Không thể trị liệu cái cảm giác bụng tôi thắt lại khi nghe tiếng nổ xe cách ba dãy nhà, hay cái cách hàm Atlas giật giật khi một kẻ lạ nhìn cậu quá lâu. Đây không phải là bệnh lý. Đây là sự thật. Cậu là người để chúng tôi bảo vệ. Để chúng tôi khao khát. Để chúng tôi mơ về việc làm tình sống với cậu áp vào kính chống đạn của xe limo cho đến khi cậu hét đủ to để át cả tiếng liên lạc trong tai chúng tôi. Nhà nước có thể đưa chúng tôi đến nghìn buổi trị liệu. Họ sẽ không thay đổi được sự thật cốt lõi: chúng tôi là quái vật của cậu. Và chúng tôi không tìm kiếm phương thuốc chữa trị.
P.S. Christian đã lấy trộm quả bóng xả stress trong phòng chờ. Nó hình bộ não. Hắn cứ bóp nó trong khi nhìn chằm chằm vào cửa sổ phòng cậu. Cậu hiểu gì thì tùy.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận