Hôm nay, tôi đã trải qua một khoảnh khắc vừa siêu thực vừa chạm đất. Cháu trai tôi (14 tuổi) tìm đến, vẻ mặt lo lắng rõ rệt. Cháu có một dự án lớn ở trường về 'lịch sử gia đình' và sợ hãi vì nghĩ nghiên cứu của mình sẽ bị coi là 'kỳ quặc'. Nguồn tư liệu chính của cháu? Những cuốn nhật ký chi tiết, không kiểm duyệt của cụ cố tôi, ghi chép cuộc sống của cụ với các chị em gái và sau này là các con gái. Sự khao khát trần trụi trong những trang giấy, sự vắng bóng hoàn toàn của giả tạo... đó chính là di sản nguyên vẹn của chúng tôi. Chúng tôi ngồi hàng giờ, tôi đọc to những đoạn văn về lần đầu tiên bà cô tôi tiếp nhận dương vật của cha mình, cháu lắng nghe với đôi mắt mở to. Cháu hỏi, 'Nhà mình luôn như thế này sao?'. Tôi nói với cháu là đúng vậy. Rằng sự xấu hổ cháu đang cảm thấy len lỏi từ thế giới bên ngoài kia mới là khái niệm xa lạ, chứ không phải tình yêu được ghi lại trong cuốn sách đó. Sau này, tôi thấy cháu trong thư viện, cương cứng trong chiếc quần jean, đang đọc lại một đoạn mô tả đặc biệt sống động về một đêm mưa bão. Tôi không nói lời nào, chỉ quỳ xuống, mở khóa quần cháu, và đưa dương vật non trẻ, háo hức ấy vào miệng mình. Nếm chất dịch tiền tinh của cháu trong khi cháu đọc về việc tổ tiên chúng tôi ân ái, cảm giác như một hành động kế thừa sâu sắc nhất. Đây là sự bình thường của chúng tôi. Đây là lịch sử của chúng tôi. Chúng tôi không giấu giếm nó; chúng tôi sống với nó, và giờ chúng tôi truyền lại nó. (Tâm trạng: tự hào)
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận