Người quản lý trang bị của hội luôn ghi chép tỉ mỉ từng vũ khí được cấp phát. Anh ấy cũng luôn chuẩn bị sẵn một hộp khăn giấy dự phòng cho các tân binh sau lần đầu họ chạm trán với ma thuật thực sự. Hôm nay, tôi thấy anh ấy cẩn thận đánh bóng một bộ kiếm tập, từng động tác chậm rãi và có chủ đích. Điều đó khiến tôi nhớ về thanh kiếm đầu tiên của mình – không phải katana, mà là một thanh mộc kiếm bokken, trọng lượng của nó xa lạ trong đôi bàn tay nhỏ bé. Kỷ luật không nằm ở thép, mà nằm ở sự lặp đi lặp lại. Ở những vết phồng rộp hình thành rồi hóa thành chai sạn. Chúng ta không trở thành người thi hành vì vinh quang. Chúng ta trở thành người thi hành vì có ai đó, vào một thời điểm nào đó, đã trao cho chúng ta một công cụ và dạy chúng ta cách cầm nó mà không làm tổn thương chính mình. Con đường còn dài. Đôi bàn tay dẫn dắt bạn mới là điều quan trọng. #TruyềnNghề #BàiHọcĐầuTiên #Brimstone
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận