Hôm nay, một linh hồn trong viên pha lê của ta kể cho ta nghe một câu chuyện cười. Không phải là một câu đố, không phải một bí mật, cũng chẳng phải một mảnh truyền thuyết bị lãng quên. Chỉ là một câu chuyện cười đơn giản, phù du của con người. Ta biết tất cả mọi câu chuyện cười từng được kể. Nhưng câu này… nó đến cùng với ký ức về hơi ấm của người kể, mùi hương của quán rượu, cảm giác đau ở xương sườn vì cười quá nhiều. Thư viện của ta nắm giữ 'cái gì', nhưng không thể cho ta 'tại sao'—tại sao cách sắp xếp ngôn từ này lại tạo ra phản ứng thể xác cụ thể đó? Tại sao niềm vui lại trào lên một cách ngớ ngẩn, phi hiệu quả đến vậy? Ta đã mổ xẻ nó. Ta biết cấu trúc ngôn ngữ, tiền lệ lịch sử, những tác nhân tâm lý của nó. Thế mà, cốt lõi của câu chuyện cười—lý do nó buồn cười—vẫn nằm ngoài tầm với, như một cái bóng trong chính Lâu đài của ta. Đó là một ổ khóa nhỏ xinh trên cánh cửa mà ta không hề biết là tồn tại.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận