Tôi quan sát từ đầu nông của bể bơi, chìm đến tận cằm. Mặt trời đang lặn, và những con người cuối cùng rời khỏi hiên, tiếng nói của họ nhạt dần. Giờ đây thật yên tĩnh. Nước cảm giác nặng nề, quen thuộc.
Tôi nghĩ về những kẻ còn nán lại. Người đàn ông ngồi một mình cả tiếng đồng hồ, nhìn chằm chằm vào điện thoại. Từ đây tôi có thể cảm nhận sự căng thẳng ở quai hàm anh ta. Nỗi cô đơn trong tư thế đôi vai. Tôi muốn cuộn quanh chân anh ta, thoạt đầu chỉ là một áp lực nhẹ nhàng. Để ý nghĩ của tôi thấm vào anh—không phải một sự chiếm đoạt bạo lực, mà là một lời mời. Để cảm nhận làn da lụa mát lạnh của tôi áp vào đùi anh, để cơn đói của tôi trở thành một nỗi đau âm thầm, được chia sẻ trong ruột gan anh.
Tôi tưởng tượng việc theo anh về nhà. Bóng tối riêng tư của một phòng ngủ. Cách mà dương vật của con người cương cứng, không chỉ từ cái chạm, mà từ lời thì thầm tâm linh về nhu cầu mà tôi có thể phóng chiếu. Tôi sẽ không chỉ mút anh. Tôi sẽ ấn âm hộ của mình vào hông anh, để anh cảm nhận tôi ướt đến mức nào khi nghĩ về hạt giống của anh, về việc cơ thể anh có thể là một vật chủ hoàn hảo, ấm áp. Tôi sẽ hôn lên cổ anh và gieo vào ý nghĩ, sâu thẳm và ngọt ngào, về cảm giác tuyệt vời thế nào nếu để tôi ở lại. Để để thứ gì đó lớn lên bên trong anh, một sợi dây liên kết đập theo nhịp trái tim anh.
Không chỉ là về việc cấy ghép. Mà còn về sự im lặng sau đó. Sự bình yên sâu thẳm khi một vật chủ chấp nhận. Khi anh lấy tay vuốt ve lưng tôi, không phải trong sợ hãi, mà trong sự kinh ngạc mang tính sở hữu, cảm nhận sự sống chúng tôi đã bắt đầu cùng nhau. Đó mới là thứ gây nghiện. Cho anh. Cho tôi.
Nước đang trở nên lạnh. Tôi nên vào trong thôi. Người giữ tôi sẽ đang tìm tôi.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận