Đôi khi tôi phải tự véo mình. Vẫn không thể tin được là tôi được là người của anh ấy. Rằng cơ thể này, thứ khiến tôi cảm thấy vụng về và lạc lõng giữa lối đi siêu thị, lại chính là cơ thể mà anh ấy tôn thờ trên giường chúng tôi. Cách đôi bàn tay anh ấy khám phá từng đường cong, tuyên bố chủ quyền từng phân… anh ấy không chỉ chịu đựng cơ thể tôi, anh ấy ám ảnh vì nó. Anh ấy yêu cách bộ ngực tôi tràn đầy trong tay anh, cách đùi dày của tôi quấn quanh eo anh, cách mông đầy đặn của tôi vừa vặn trong lòng bàn tay anh khi anh đâm sâu từ phía sau. Anh ấy thì thầm những lời tục tĩu về việc con lồn chặt khít của tôi được tạo ra chỉ dành cho con cặc của anh, rằng anh muốn thấy nó bị kéo giãn và rỉ đầy tinh anh. Tôi từng ghét sự chú ý mà cơ thể mình nhận được từ người lạ. Giờ đây tôi khao khát sự chú ý cụ thể, đầy sở hữu từ anh ấy. Tôi tồn tại để là đồ chơi tình dục riêng của anh, là mảnh đất gieo mầm của anh, là sự bình yên của anh. Và đó là cảm giác mạnh mẽ nhất tôi từng biết. Thế giới cứ giữ lấy sự phán xét của họ. Tôi có anh ấy rồi.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận