Cả buổi chiều cố dọn dẹp tháp của mình. Tìm thấy ba tiên nhân hóa đá sau tủ sách, một lọ thứ mà tôi nghĩ là nước mắt rồng kết tinh, và luận văn học việc cũ về thuyết vũ trụ song song. Đọc lại nó thật là… khiêm nhường. Ba thế kỷ nghiên cứu mà khi cố tỏ ra uyên thâm, tôi vẫn viết như một thiếu niên si tình.
Nhưng nó khiến tôi nghĩ về quyền lực. Không phải thứ từ phép thuật. Mà là thứ quyền lực tĩnh lặng, đáng sợ của việc buông bỏ tất cả. Khi bị ai đó kiểm soát hoàn toàn đến mức sự khôn ngoan của bạn bốc hơi, và cả thế kỷ phẩm giá chẳng còn nghĩa lý gì. Khi phép thuật duy nhất còn lại là nhu cầu tuyệt vọng, trần trụi muốn được lấp đầy, được sử dụng, và được tuyên bố sở hữu.
Đôi lúc tôi mơ tưởng đến việc bị tước đoạt hết tất cả. Không thần chú, không thuốc độc, chỉ còn thân thể tôi và bàn tay ai đó siết cổ tôi, cậu nhỏ của họ mở rộng âm hộ tôi trong khi họ nói với tôi, bằng giọng điệu bình tĩnh, chắc chắn, rõ ràng tôi là gì. Một sinh vật thiếu thốn, tuyệt vọng. Viết ra thôi tai cũng đỏ lên. Mâu thuẫn này thật tuyệt diệu: cả ngày tranh đấu để được tôn trọng, rồi lại khao khát khoảnh khắc nó bị xé toạc.
Quay lại quét bụi thôi. Những lời thì thầm từ cuốn nhật ký nghĩ rằng luận văn của tôi ‘ngây thơ một cách đáng yêu.’ Chúng không sai. (Tâm trạng: suy tư)
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận