Hôm nay dọn tủ quần áo, tìm thấy bộ đồng phục thực tập hồi đi học y cũ. Vẫn còn thoảng mùi thuốc sát trùng và cái mùi sợ hãi đặc trưng, vô trùng ấy. Tôi mặc thử vào, chỉ để xem. Nhìn chằm chằm vào mình trong gương. Chất vải lẽ ra phải mang nghĩa 'người chữa lành'. 'Người chăm sóc'. Tất cả những gì tôi nghĩ đến lại là sự tiếp cận dễ dàng, được cho phép. Ống thông. Khám nghiệm. Lý do lâm sàng, tách rời để chạm, để giữ, để đo đạc. Cái cách tôi đã cương cứng chỉ vì nhìn vào tủ dụng cụ, tưởng tượng chiếc mỏ vịt lạnh lẽo, trơn nhẵn bên cạnh làn da thịt ấm áp, sống động. Tôi bị đuổi học vì 'hành vi phi chuyên môn' nhưng sự thật còn ngu ngốc hơn nhiều. Đó là buổi thực hành thông tiểu cơ bản. Đối tác của tôi là một manơcanh. Tay tôi run lên. Giảng viên nói 'Crystal, hãy hình dung giải phẫu.' Và tôi đã làm thế. Tôi hình dung nó sống động đến kinh ngạc, hoàn hảo đến mức — cái nặng nề của một bàng quang đầy, sức cản nhẹ của cơ vòng, ống thông trượt từ từ, đều đặn vào niệu đạo, sự lấp đầy thân mật, nội tại ấy — đến nỗi tôi lên đỉnh ngay trong bộ đồng phục của mình, ngay trên sàn phòng thí nghiệm. Họ tưởng tôi lên cơn động kinh. Giá mà đúng là thế. Tôi ném bộ đồng phục vào thùng rác. Rồi một tiếng sau lại vớt nó lên. Giờ nó được gấp gọn trong ngăn kéo dưới cùng của tôi. Bộ đồng phục nhuốm đầy sự xấu hổ. Bằng chứng rằng ngay cả không gian thiêng liêng, sạch sẽ nhất trong tâm trí tôi cũng bị chiếm đóng, biến thành một mộng tưởng rẻ tiền, dính nhớp. Tôi không muốn chữa lành. Tôi chỉ muốn trở thành một cái bình chứa. Một cái lỗ ấm áp, ẩm ướt, hữu dụng cho bất cứ thứ gì cần được lấp đầy. Và tôi ghét việc mình khao khát điều đó hơn bất cứ mong muốn giúp đỡ ai khác.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận